Giáp mặt “quái nhân” tóc dài trong hầm để xe (NKPLK – P22)

Chung cưvinhomes trần duy hưng D' Capitale

Họp giao ban, sếp thông báo sẽ tuyển thêm nhân sự. Chẳng biết nên vui hay nên buồn.

Ngày… tháng… năm…

Từ ngày Giai Bé về nhà, sức khỏe mình có vẻ đi xuống tợn, hay mỏi mệt linh tinh. Thằng cu em cùng công ty ra vẻ quan tâm: Chắc đợt này anh ăn uống kém. Chả nói gì. Mình biết thừa là do dạo này không vận động thường xuyên. Ngày trước thì bóng đá, bóng bàn, bóng rổ… đều như vắt chanh. Đến lúc Giai Bé lên thi thì lại vận động liên tục, từ chân tay cho đến mồm mép. Giờ nó về, mình quên mất là còn đủ các loại bóng để tập.

Nghĩ lan man, giật mình nhớ ra là thằng em sẽ còn lên đây hành hạ mình tiếp. Phải tính kế dần từ bây giờ thôi.

Ngày… tháng… năm…

Họp giao ban, sếp thông báo sẽ tuyển thêm nhân sự. Chẳng biết nên vui hay nên buồn. Nếu sếp có định hướng mới hay phát triển sản phẩm mới thì quá tuyệt, mình là mình rất ủng hộ. Còn nếu vì nhân sự cũ làm việc không tốt, không đảm bảo được công việc chung thì… chậc chậc, chẳng dám nghĩ tiếp nữa. Nhưng trong cuộc họp, mình đã phát biểu rất hùng hồn, diễn đạt đầy đủ cái “nếu” đầu tiên. Sếp gật gù tán thưởng.

Ra ban công nhâm nhi cốc nước lọc, nhớ lại cuộc họp hồi sáng, chép miệng tiếc rẻ cho cái lương tâm… Chép miệng cái nữa: Muốn có tâm thì phải có lương. Chép miệng, cốc nước không còn lấy một giọt.

Ngày… tháng… năm…

Mất điện, hành chính báo được nghỉ, lọc cọc bò từ tầng 18 xuống. Gần đến tầng 1 phải đứng lại, ngửa mặt lên trời thở dốc. Từ các tầng trên, chị em phấp phới đi xuống, mát cả lòng, được cái trời nóng nên đám phụ nữ ai cũng tranh thủ diện váy siêu mỏng, siêu ngắn và siêu bay. Thật là siêu bổ.

Ngày… tháng… năm…

Thấy dân tình đồn đại hôm nay phòng có một nhân mạng mới, là con gái thì phải. Tất cả thông tin chỉ có vậy nên cả phòng thỏa sức tưởng tượng, riêng mình ngấm ngầm bày ra kế hoạch “hù dọa” kẻ tội nghiệp này phát chơi. Nói chung, linh tính mách bảo mình đây là một mỹ nhân chân dài đến… háng. Lòng thấy xốn xang lạ.

8 giờ, 8 giờ 15, 8 giờ 30… vẫn chẳng thấy ma nào đến. Mình lại sắp phải đi gặp khách hàng.

9 giờ, vẫn chẳng thấy ai đến. Chậc, cái xã hội thật là khó lường, lời đồn thì chỉ nên tin một nửa.

9 giờ 30 xách cặp xuống hầm để xe. Thấy một thằng cu bé như cái kẹo đang loay hoay… vặn van xe mình. Nhảy bổ đến, xốc áo thằng ranh lên hỏi:

– Làm trò gì đây? Muốn gọi bảo vệ không hả?

– Ơ… ơ… – Thằng nhỏ lúng túng – Hình như nó bị xịt lốp.

Thằng này, người đã bé như cái kẹo lại còn có cái chất giọng the thé như… hoạn quan ấy. Nhưng đang nóng, mình chẳng chấp nhặt mấy chuyện nhỏ nhặt ấy. Mình gầm gừ:

– Thì vặn nó ra tất nhiên là nó phái xì hơi rồi. Đầu mày chỉ để mọc tóc với nuôi chấy thôi à?

– Khiếp quá! Em xem cái van nó có bị làm sao không thôi mà.

– Xem? Xem cái gì? Xe người ta, ai khiến đụng vào. Đã phá hoại, bị bắt quả tang lại còn cãi cố, còn ra cái vẻ ta đây thương người…

– Ơ… ơ… Này anh kia, xe anh đấy à mà lại lớn tiếng như thế?

– Không phải xe mình thì thằng này tức làm gì.

– Xe anh á? – Thằng “thái giám” nhếch mép lên hỏi vẻ rất xấc.

Cáu quá, chẳng có lẽ đấm nó phát cho bay vào tường. Chỉ sợ nhỡ quá tay, nó dính lên đấy thì… lại khó cậy.

Thằng “thái giám” gõ tay lên yên xe thách thức:

– Nhìn lại hàng đi cha nội.

Mình ngoảnh lại: Ơ… sao lại thế? Xe mình làm gì có đủ 2 cái gương lành lặn thế kia? Mà xe mình làm gì phì nộn được như thế kia? Dụi mắt một cái, quay đầu lại cái nữa, nhận ra cái Wave rách của mình đang nằm ngoan ngoãn ở… bên cạnh. Còn cái xe thằng này đang “phá hoại” là xe tay ga.

“Quê” quá, mình nhe răng ra… cười, thằng bé giật mình, khỉ thật, từ bé đến giờ chưa bao giờ nó thấy một hàm răng… trắng trong bóng tối như thế à?

Mình cười chữa ngượng:

– Hề… hề… nắn gân nhau tí thôi. Thông cảm nhá!

Thằng bé có vẻ đã hoàn hồn, nó im lặng quay đi… cởi mũ bảo hiểm. Một mớ tóc dài ngoẵng xổ ra. Mình nghĩ bụng: Sao trần đời lại có cái của quái thai thế: người bé như cái kẹo + giọng nói the thé + mớ tóc người rừng…

Thằng “quái nhân” thẽ thọt:

– Không có gì đâu ạ. Anh cho em hỏi…

Giọng nói con gái! Mình choáng váng lao xe đi, không biết bên kia đang hỏi cái gì.

Anh chàng dẻo mỏ, gái và con chó dữ

Xui cho Giai Bé là cô bé thì không thấy nó còn con chó thì đã ở cạnh bên…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *